Tóm Tắt Truyện Hồng Lâu Mộng, Không Phải Dâm Thư, Mà Là Thiên Thư

-
*
Figure 1. Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc. Ảnh tư liệu.

Bạn đang xem: Tóm tắt truyện hồng lâu mộng

“Hồng lâu Mộng” đã còn lại lời nhắn nhủ cho người đời: Nhân sinh như mộng ảo, no ấm sinh nhanh chóng tàn, mà quê hương thiên thượng new là thật.

Tào Tuyết cần đề bài thơ rằng:

“Đầy trang phần lớn chuyện hoang đường
Tràn trề nước mắt bao nhường chua cay
Đừng cho người sáng tác là ngây
Ai tốt ý vị chứa đầy nghỉ ngơi trong?”

Những tình huống thường thì bày tỏ con gián tiếp cách nhìn về nhân sinh. Trong Hồng thọ Mộng, người sáng tác tiểu thuyết lấy phiên bản thân nhân đồ vật để thể hiện quan điểm nhân sinh. Ngay trong hồi đầu tiên, đã bao gồm hai nhân vật kể chuyện chạm mặt nhau: Chân Sĩ Ẩn và Giả Vũ Thôn.

Chân Sĩ Ẩn cùng Giả Vũ xóm – bạn phát ngôn nhì mặt thật giả của đời người

Chân Sĩ Ẩn và Giả Vũ Thôn, nhị nhân vật nói chuyện thay mặt tác trả vén mở nhà đề, giới thiệu luận điểm, rồi lại nói rõ chân tướng tá (tượng) cùng giả tướng mạo (bóng) của nhân sinh. Chân Sĩ Ẩn lộ diện ở phần mở đầu, thay người sáng tác nói lên rằng nhân sinh tương tự như mộng ảo, kế tiếp kể về cuộc đời của mang Bảo Ngọc nhằm diễn dịch.

Sau khi xác nhận luận điểm này, phần cuối câu chuyện Hồng thọ Mộng lại được nhị nhân vật nói chuyện bàn giao, vun mở với tổng kết. Nói cách khác, hồi đầu tiên đã mô tả vấn đề trong tổng thể tiểu thuyết. Những phần trọng tâm đã minh họa thêm xung quanh luận điểm chính kể trên.

Đây cũng chính là quá trình chứng thực luận điểm được Chân Sĩ Ẩn giới thiệu trong hồi một. Hồi cuối là tổng kết. Khu vực hay đó là cách nhìn được giới thiệu vô cùng sống động. Nơi dở là rất nhiều chi tiết, để cho những người đọc lạc vào vào đó.

Hồng thọ Mộngnhư chuyện tình yêu thảm kịch giữa trả Bảo Ngọc cùng Lâm Đại Ngọc.

Chân Sĩ Ẩn là hình hình ảnh thu nhỏ và chân tướng tá nhân sinh của Bảo Ngọc

Kỳ thật, “Chân Sĩ Ẩn” chính là “Chân Sự Ẩn” (sự tình thật sự được bít đậy). Tào Tuyết nên dùng nhân đồ vật ấy để diễn tả chân tướng mạo nhân sinh. Mẩu truyện vừa bước đầu đã viết rằng, Chân Sĩ Ẩn sinh sống ngay ở kề bên vùng đất phú quý hạng độc nhất nhì của thành Cô Tô, đồng thời cũng chính là thân hương thay hoạn mở đầu trong vùng. Vẻ vang phú quý đủ khiến người ta ngưỡng mộ.

Chân Sĩ Ẩn, trong mơ vẫn nghe thấy bạn giảng về nhân duyên thân Bảo Ngọc với Đại Ngọc:

Một mặt bởi không có phiên bản sự vá trời mà mong mỏi chuyển sinh xuống nhân gian, một bên lại ý muốn hạ phàm cùng chàng, rước phương thức trả lại nước mắt nhằm trả hết đậc ân tưới nước cam lồ khi cả nhì còn ở khu vực thượng giới. Thế rồi, bởi để xong đoạn nhân duyên này, biết từng nào oan gia phú quý cũng theo đó sinh ra, ngày càng phức tạp hơn trước.

Trong nguyên văn, cây Giáng Châu tiên thảo (Đại Ngọc) ở bờ sông Linh Hà nói rằng: “Chàng ra ơn mưa móc nhưng ta không có nước để trả lại. đại trượng phu đã xuống trần làm cho người, ta cũng đề nghị đi theo. Ta lấy khô hết nước mắt của đời ta để trả lại chàng, như thế mới trả xong ân đức này”.

Trong mộng, Chân Sĩ Ẩn nghe thấy chân tướng nhân sinh của Bảo Ngọc như vậy, cực kỳ lấy làm cho hiếu kỳ. Ông vốn dĩ xem vơi danh lợi, siêu có căn cơ tu luyện, bèn thỉnh cầu thần tăng đến xem hòn đá thiêng sắp tới được họ đưa vào vùng hồng trần, đầu thai địa điểm làng quê no đủ ấy chung cục diện mạo cố kỉnh nào.


*
Figure 2. Chân Sĩ Ẩn lúc biết chân tướng mạo nhân sinh của Bảo Ngọc. Tranh tư liệu.

Cứ như vậy, thành phầm đã ló mặt thân nắm vọng tộc với nhân duyên của hòn đá thiêng mang tên Bảo Ngọc, giáng phàm thành cậu ấm Bảo Ngọc.

Chân Sĩ Ẩn nhắc nhở về chân tướng tá của nhân sinh bị ẩn, sẽ được làm lộ ra. Sau thời điểm nghe thấy đoạn nhân duyên quái lạ giữa Đại Ngọc và Bảo Ngọc, ông sẽ liên tục gặp phải biến chuyển cố trắc trở ( mất đi đàn bà và gia sản, bị đời lạnh nhạt, một thân nhỏ xíu đau dịch tật). Đến khi gặp gỡ được vị người đàm đạo về nhân duyên của Bảo Ngọc cơ mà ông từng thấy trong mộng, nghe vị đạo nhân hát “Hảo liễu ca”, nhân vật kể chuyện mới hiểu ra.

Tác mang khắc họa thân cụ vọng tộc và đều trải nghiệm đổi thay cố vô thường xuyên trong kiếp người, cuối cùng vỡ lẽ rằng về bên quê nhà chỗ thiên thượng new là mục tiêu cứu cánh của đời người.

“Hảo liễu ca”, lời nhắn nhủ với nuốm nhân rằng, không nên mê đắm quá trong danh lợi tình, đành rằng cũng phải bao gồm danh lợi. Chân Sĩ Ẩn phân tích và lý giải “Hảo liễu ca”:

“Hôm tê đầy những bạc đãi vàng
Phút đâu hành khất bên đường là ai
Những tham số phận của người
Biết đâu tôi đã sa khu vực vũng lầy?

Thực là dở hơi dại điên điên
Quê ai mà lại nhận là miền buôn bản ta
Quay đầu giờ bắt đầu tỉnh ra
May áo quần cưới đều bởi vì ai!”

Một đời của bàn chân Sĩ Ẩn, mà bài thơ ngắn “Hảo liễu ca” bắt tắt khá đầy đủ, rằng hiểu đúng bản chất trở về quê nhà khu vực thiên thượng (chốn paradis) new là mục tiêu của nhân sinh.


*
Figure 3. Quê nhà chỗ thiên thượng. Tranh tứ liệu.

Cuộc đời của Bảo Ngọc từ bỏ cảnh phong lưu êm nóng đến cảnh mái ấm gia đình lụn bại, ở đầu cuối ngộ đạo rồi thành tiên. Bảo Ngọc lúc đầu có cuộc sống đời thường phú quý nóng êm, chạm chán nhiều vươn lên là cố cuộc đời. Anh giữ lại tấm lòng tức thì thẳng, ngay mang lại cả bản tính cũng ko trọng danh lợi, chỉ xem nặng cảm tình mà thôi.

Bảo Ngọc suýt chút nữa vị Đại Ngọc bệnh dịch mất cơ mà phát điên.

Xem thêm: Bàn Phím Bán Cơ Là Gì ? Khác Gì Với Bàn Phím Thường Và Bàn Phím Khác?

Bộ sách hồng lâu mộng đã hết đi phần sau cùng. 40 hồi sau cuối của lầu hồng Mộng đã biết thành thất lạc, từng bước từng cách vén mở ra, giảng rõ ra một bí quyết rõ ràng.

Tào Tuyết buộc phải kể mẩu chuyện Bảo Ngọc ngộ đạo, từ biệt cha lần cuối cùng, sau đó đi theo tổ tiên rồi đổi thay mất. Người sáng tác buộc đề xuất mượn vẻ ngoài này để người ta lý giải.

Kỳ thật nếu bọn họ để ý, sẽ thấy rằng không chỉ có Bảo Ngọc, cơ mà Liễu Tương Liên sau khi được tiên nhân dẫn đi thì cũng không thấy tăm tích đâu nữa. Rộng nữa, phần mở màn và hoàn thành của cuốn sách đều là đưa Vũ Thôn phượt thiên hạ. Giả Vũ xã đại biểu mang đến giả tướng cùng chấp trước hỏng vọng của nhân sinh, do theo xua đuổi danh lợi, vì chưng lòng tham ko đáy mà lại mất hết tất cả.

Giả Vũ Thôn sẽ lại cùng tương ngộ cùng với Chân Sĩ Ẩn đã đắc Đạo.

Cuối thuộc cuộc vấn đáp của hai tín đồ đã giải khai chân tướng mạo của Bảo Ngọc, từ đó bao gồm lên ý nghĩa cuộc đời. Thông điệp thực sự của ‘Hồng thọ mộng’: Nhân sinh như mộng ảo, phong phú sớm tàn, họa phúc sinh tử đa số do Trời định.

(Dân trí) - hồng lâu Mộng được review là "tuyệt gắng kì thư" phản nghịch ánh toàn diện và thâm thúy xã hội, con người nước trung hoa giai đoạn mạt Thanh khi đứng mặt bờ vực suy vong, sụp đổ.


*
Lâm Đại Ngọc và Giả Bảo Ngọc trong hồng lâu mộng (1987)

Tác phẩm được Tào Tuyết nên sáng tác vào khoảng thời hạn giữa cố gắng kỉ 18 lúc triều đại phong kiến đã ban đầu mục ruỗng cùng đi tới hồi kết. 80 hồi đầu vì chưng Tào Tuyết phải viết, 40 hồi sau bởi vì Cao Ngạc viết.

Dưới thời Ung Chính, Càn Long (1723 - 1795) kinh tế tài chính Trung Quốc phát triển, nền kinh tế tài chính tư bạn dạng đã manh nha xuất hiện thêm trong khi cơ chế phong kiến sẽ trên đà tung rã. Từ yếu tố hoàn cảnh xã hội đó, lứa tuổi thị dân thành thị đã thành lập và hoạt động với những nhu yếu thẩm mĩ văn hóa truyền thống mới. Lầu hồng mộng chính là sự chú ý vào cuộc sống thường ngày tinh thần của tín đồ thành thị, thể hiện lòng tin dân chủ, phê phán buôn bản hội phong loài kiến mục nát, phê phán giáo điều cổ hủ, đòi tự do yêu đương và tự do thoải mái hôn nhân, giải tỏa cá tính, mong ước bình đẳng, sống gồm lý tưởng cá nhân...

*
Nàng Lâm Đại Ngọc

Tào Tuyết đề xuất vốn chiếc dõi đại quý tộc, mái ấm gia đình đời đời làm cho quan to thu thuế nghỉ ngơi Giang Ninh. Năm lần vua Khang Hi tuần thú Giang nam thì tư lần ngự trên Tào phủ. Cuộc sống trong bao phủ vô cùng xa hoa vương giả.

Họ Tào vốn có truyền thống lịch sử văn chương thi phú, tổ tiên có tương đối nhiều người là danh sĩ nổi tiếng. Nhưng đến đời Tào Tuyết Cần, thời kỳ phong phú huy hoàng của mái ấm gia đình đã chấm hết. Cha Tào Tuyết nên mắc tội, bị tống giam, tịch biên tài sản. Tào Tuyết cần cùng những người dân thân khác trong mái ấm gia đình sống rất nhiều ngày đắng cay trong cảnh nghèo khổ.

*
Giả Bảo Ngọc

Mười năm cuối đời ông dồn tổng thể trí lực nhằm viết nên kiệt tác Hồng lâu mộng, tác phẩm kinh khủng của văn học tập Trung Quốc. Ông viết trong cảnh cùng khốn, gầy không tiền sở hữu thuốc, bé chết. Lúc ông chết, thành quả chưa kết thúc và ko được công bố. Nhị mươi tám năm sau, Cao Ngạc dựa vào di thảo của ông để hoàn thành nốt 40 hồi cuối.

Cốt truyện dựa trên câu chuyện có thực của mẫu họ Tào trước đây, là thành tựu tự sự khủng của tác giả, vừa miêu tả sự nuối tiếc 1 thời vàng son, vừa bội nghịch ánh bản chất xã hội phong kiến trung hoa đương thời. Tào Tuyết cần viết hồng lâu mộng để giãi tỏ và giải hòa nỗi "cô phẫn" trong lòng. Ông vẫn dồn không còn sinh lực và tận tâm cuối đời vào bình khang mộng.

Hồng lâu mộng là bức ảnh hiện thực về buôn bản hội phong kiến trung quốc trên con đường suy tàn. Cái hình thức bề ngoài tôn nghiêm, vật nài nếp không đậy được thực tế mục ruỗng của giới thượng lưu trong đưa phủ. Cuộc sống xa hoa, dâm ô của ách thống trị bóc lột với mọi mối quan hệ tàn ác giữa người với những người đã khiến Giả tủ tựa chiến thuyền đắm, không cứu vãn được. Đó cũng chính là hình ảnh thu nhỏ tuổi của xã hội trung hoa thời mạt Thanh. Tào Tuyết đề xuất là công ty văn hiện tại phê phán, ông đã thông báo buổi hoàng hôn của chính sách phong kiến Trung Quốc. Với nhãn lực của một nhà văn có ý thức dân chủ, ông đã thấy những con fan mới mang tư tưởng làm phản truyền thống. đưa Bảo Ngọc, Lâm Đại Ngọc là những đứa con "bất hiếu", những bạn trẻ sống “ngược dòng”, họ kháng lại ý niệm trọng nam coi thường nữ, chán ghét khoa cử công danh, họ chỉ theo đuổi cuộc sống đời thường tự do, không xẩy ra khuôn phép ràng buộc. Chúng ta yêu nhau vì chủ yếu tư tưởng bội nghịch nghịch đó. Đó là cuộc đấu tranh lặng lẽ giữa cái bắt đầu và mẫu cũ, giữa tứ tưởng dân chủ thời kỳ đầu và bốn tưởng phong kiến chũm hữu.

*
Tiết Bảo Thoa

Hồng thọ mộng có hai trái đất đối sánh: “thế giới mộng tưởng” với “thế giới hiện tại thực” mà rõ ràng là thế giới trong và ngoại trừ Đại quan Viên. Tào Tuyết cần dùng các cặp từ đối nghịch để diễn tả sự biệt lập giữa hai vậy giới: “thanh” với “trọc”, “tình” cùng “dâm”, “chân” cùng “giả”, khía cạnh trái với mặt yêu cầu của “phong nguyệt bảo giám”. Đại quan tiền Viên là một trái đất lý tưởng vô cùng thực, một sân vườn địa đàng mà họ Tào dựng lên trong trí tưởng tượng.

Đại quan lại Viên là khu vực vườn mà họ Giả xây đề xuất để 12 cô thiếu nữ quý tộc cute ngọc ngà của phòng họ sống trong đó, gián đoạn với vậy giới bên ngoài với hi vọng bầy họ sẽ ở lại vào đó, sống đầy đủ tháng ngày tiêu dao, vô ưu vô sầu, ko nhuốm mùi dơ bẩn của cuộc đời phụ bạc và không bị lũ lũ ông quý tộc lắm thói lỗi tật xấu nhòm ngó tới. Chúng ta Tào muốn các nàng giữ mãi tuổi thanh xuân, ở lại vào Đại quan Viên và không trở nên gả đi đâu cả.

*
Thế giới hài lòng Đại quan Viên của 12 phụ nữ và phái mạnh Bảo Ngọc

Đại quan liêu Viên là nhân loại lí tưởng của lầu hồng mộng, trong thâm tâm khảm của mang Bảo Ngọc cùng 12 cô thanh nữ, đây mới là quả đât duy nhất gồm ý nghĩa. Đối cùng với họ, chũm giới phía bên ngoài Đại quan lại Viên coi như ko tồn tại, nếu có cũng chỉ toàn số đông điều xấu xa, xấu đi mà thôi. Vì vì bên phía ngoài Đại quan lại viên (ám chỉ Hội Phương Viên) chỉ toàn hầu như thói đời dơ bẩn và đoạ lạc.

Trong tác phẩm, trả Xá rất có thể xem là một trong những con người dơ dáy bẩn nhất bên cạnh Giả Trân, trả Liễn, Tuyết Bàn... Trả Xá nghiền cưới cô bé hầu Uyên Ương có tác dụng thiếp khiến cho nàng nên thắt cổ từ vẫn vày không đồng ý được việc phải rước một kẻ dâm loàn làm chồng. Tập Nhân đã phán quyết Giả Xá: “Ông khủng háo dung nhan quá. Phương diện sạch một ít là ông ta dường như không tha rồi.” rất nhiều cảnh dâm ô của trả Liễn hay được quánh tả vào phim cho thấy bạn dạng tính dâm ô cố gắng hữu của bầy người sống thanh nhàn trên áp bức và tách bóc lột địa tô. Cuộc sống trống trống rỗng khiến bọn chúng hôm mai chỉ toàn nghĩ tới những chuyện giành giật, lừa gạt, dâm dật, từ tử, tội ác... Một vài ba khuôn mặt lương thiện xuất hiện, đa số đều thuộc tầng lớp dưới, như già Lưu, Tập Nhân... Tủ họ Giả vì vậy mà không thoát khỏi sự sụp đỗ thế tất của nó. Đây chính là cách nói ẩn dụ giàu hình hình ảnh về làng hội phong loài kiến thời mạt Thanh đã đi vào tận cùng khí số, sẵn sàng bước tới kết quả cuối cùng cuối cùng.