Dấn Bước Vì Một Cảm Giác Rất Yomost Là Gì, Một Cảm Giác Rất Là Yomost

-

Hôm nay những việc để triển khai quá, mình bị tiêu diệt chìm mất thôi, nhưng tất yêu không dành chút phút nhằm viết về xúc cảm này, nếu để lâu, chắc mình quên mất.

Bạn đang xem: Cảm giác rất yomost là gì

^^

Nếu không trải qua phần đông giờ phút lo lắng kinh khủng, áp lực kinh khủng, thì quan yếu chạm mang đến cái cảm xúc vui sướng cùng phấn khích như vậy này, khi mà mình quá qua được nó và mếm hương vị của thành công. Cảm giác này làm mình nhớ đến trò “Nhảy Bungee” – đương nhiên là một đứa nhát cáy như bản thân thì không lúc nào đụng đến cái trò đó – mình phát âm được cảm hứng đó như thế nào, khi cơ mà lượng endorphin ngày tiết ra ào ạt làm cho mình có cảm hứng cực kỳ phấn khích. ^^

Cuối tuần vừa rồi quả là một trong những thử thách mập trong cuộc sống mình. Mình cứ nghĩ rằng mình sẽ không vượt qua được, mình lo lắng kinh khủng, bản thân căng thẳng, mình sợ hãi, mình nhiều khi thậm chí chỉ ước ao bỏ trốn đi đâu đó, hoặc chui vào 1 góc làm sao đó nhằm nằm khóc do sợ hãi…

Từ nhỏ, ba chị em mình luôn luôn khép bản thân vào cái khuôn là phải luôn làm vừa lòng người khác, mình không được phép sai, ko được phép làm không đúng. Sự lô ép của ba mẹ làm cho mình luôn luôn bị áp lực khi làm những bài toán có tương quan đến người khác, mình sợ hãi họ không vừa lòng, mình hại họ cho mình kém cỏi, bản thân sợ, sợ, sợ…. Lúc nào tôi cũng nhìn vào cảm xúc của bạn xung quanh, từ bỏ nài nghiền mình bắt buộc sống thiệt tốt, thật hoàn hảo.

Xem thêm: Cách Bật Chế Độ Theo Dõi Trên Facebook Bằng Điện Thoại, Máy Tính

Nhưng cuộc sống thì làm sao mà hoàn hảo và tuyệt vời nhất theo ý mình được, bởi vì thế tạo cho mình luôn khổ sở.

Khi ông chồng bảo sẽ mời cơm trắng anh chị, chúng ta hàng, bản thân “Ừ”, thôi thì cố, bởi trước sau gì cũng phải mời. Cơ mà tính tới tính lui, thấy mời đến gần 30 người, làm cho mình phạt hoảng, mình sợ chết khiếp ko nói được lời nào. Trước giờ đồng hồ mình gồm đứng nhà bếp chính cho bữa tiệc đông người thế đâu, toàn là có tác dụng phụ bếp rửa rau xanh và thao tác vặt đến má cùng chị. Mình không biết tính như vậy nào, mua từng nào là đủ, nấu nướng gì cùng nấu ra sao…, bản thân sợ, sợ lắm, lỡ mình làm cho không được thì sao, lỡ các người nạp năng lượng không nổi trang bị mình có tác dụng thì sao, ôi ôi, lại có những lời lẽ thị phi, với mình lại sợ. (Sao mình cứ phải sống dưới quan tâm đến của bạn khác gắng này!!! :”((((((

Rồi nào là luận văn, làm sao là vấn đề ở công ty, khiến đầu óc mình thật sự mong nổ tung :”{{{

Mình thiệt sự thấy sợ lắm….áp lực lắm…nếu có một lối thoát, chắc mình chạy mất hút tiêu rồi. Lúc đi mời khách, thấy người ta kêu bận, bản thân mừng gớm (thật là xấu hổ, vì anh chị em rất quý vợ ông chồng mình), nhưng ở đầu cuối mọi bạn cũng thu xếp việc để đi.